Cô gái Việt duy nhất sống sót trong trận lở tuyết ở Nepal

6447

Không nhớ là tôi phải đi qua bao nhiêu xác người để tìm đường trở về…” Võ Thị Mỹ Linh – cô gái 25 tuổi kể lại việc may mắn sống sót trong trận bão tuyết năm 2014 ở Nepal.

Mỹ Linh – cô gái sống sót trong trận bão tuyết kinh hoàng tại Nepal năm 2014
Mỹ Linh – cô gái sống sót trong trận bão tuyết kinh hoàng tại Nepal năm 2014

Trận bão tuyết kinh hoàng vào năm 2014 tại Nepal đã trở thành nỗi ám ảnh cho những ai muốn chinh phục đỉnh núi Everest hùng vĩ. Ngay sau khi vụ bão tuyết kèm lở tuyết xảy ra, tin tức về người chết và bị thương nhanh chóng lan đi. Được biết, trong số những người có mặt tại khu vực xảy ra thảm họa hôm đó có chị Võ Thị Mỹ Linh, một cô gái Việt 25, Linh là một trong số ít người may mắn thoát nạn và trở về an toàn.

Bỏ việc để khám phá thế giới

Từng là cựu phóng viên tạp chí Mốt và Cuộc sống, sau đó  Linh chuyển sang làm PR cho Ngân hàng Phương Đông. Ít lâu sau đó, Linh nghỉ việc để thỏa mãn mơ ước du lịch khám phá thế giới của mình. Đồng hành cùng Linh có một anh bạn mang quốc tịch Indonesia. Ban đầu, Linh còn lên kế hoạch sẽ đến vùng núi Dolakha để làm tình nguyện viên, tuy nhiên tai nạn ập đến nên chuyến đi đã tạm thời gác lại.

Mùa thu là thời tiết đẹp nhất để chinh phục Everest, thế nhưng không ai nghĩ bão tuyết lại ập tới
Mùa thu là thời tiết đẹp nhất để chinh phục Everest, thế nhưng không ai nghĩ bão tuyết lại ập tới

Linh cho biết mùa thu là mùa đẹp nhất để leo núi ở Nepal. “Lúc này trời không nóng không lạnh, rất tuyệt để leo núi. Đây cũng là lần đầu tiên có bão vào mùa này nên người Nepal ai cũng bàng hoàng” – Linh kể.

Linh bắt đầu chuyến leo núi vào ngày 6/10 cùng với người bạn Indonesia và một người bạn nữa đến từ Nga. Người bạn Nga đi được 2 ngày thì bị cảm và quyết định quay về Pokhara. Vậy nên chuyến hành trình chỉ còn lại Linh và anh bạn người Indo. Đến ngày 13/10 thì cả hai đã lên đến độ cao 4.833m. Tuy nhiên, để tiết kiệm tiền nên Linh và bạn không thuê người khuân vác và hướng dẫn viên. Tối hôm đó, tuyết bắt đầu rơi nhưng ai cũng nghĩ đó là chuyện bình thường ở độ cao như vậy.

Sáng hôm sau, Linh tiếp tục leo núi nhưng vô tình bị lạc mất người bạn Indo do anh này đi khá nhanh. Trong lúc này tuyết đã bắt đầu rơi mạnh kèm theo gió bão, mà găng tay và giày của Linh không thể chống nước nên tay chân cô gần như bị đóng băng. Linh cố gắng lê chân đến một trạm dừng có nhiều cờ và lết vào trong một căn nhà nhỏ là một tiệm trà. Lúc đó khoảng buổi trưa ngày 14/10.

Trong nhà bé xíu có chừng 50 người. Linh và mọi người cố gắng chờ 2 tiếng để xem bão có bớt không nhưng thời tiết ngày càng tệ. Khó khăn chồng chất khó khăn khi vào thời điểm đó việc thuê ngựa hay trực thăng để xuống núi là không thể. Kể cả điện thoại và bộ định vị GPS cũng không hoạt động.

Rất đông người leo núi chen chút trú lại quán trà trên sườn núi chờ bão tan
Rất đông người leo núi chen chút trú lại quán trà trên sườn núi chờ bão tan

Sau cùng, đến 3g chiều, một người bản địa từ làng Muktinath lên đến ngôi nhà. Ông ta đòi 60 USD mỗi người để ông ta dẫn xuống núi. Lúc đầu Linh buộc phải đi theo cùng đoàn người và người đàn ông bản địa kia vì nếu ở lại căn nhà sẽ chết cóng và nguy hiểm. Nhưng khi ra ngoài thấy bão tuyết quá lớn, Linh quyết định quay trở vào nhà. Dù cho nhiều người hối thúc cô cùng tham gia xuống núi nhưng Linh vẫn nhất quyết ở lại. Theo Linh, nếu ở lại ngôi nhà này thì còn có thể sống sót thêm 3 ngày vì có thức ăn và túi ngủ. Nhưng nếu liều mình xuống núi ngay lúc bão tuyết đang nguy hiểm thì chẳng khác nào giỡn mặt với thần chết.

Lúc đó, tổng cộng 30 người xuống núi và khoảng 20 người ở lại căn nhà. Qua sáng 15/10 thì bão tan, tuyết ngừng rơi và trời hửng nắng. Mọi người chuẩn bị đồ đạc xuống núi. Trước khi đi, mỗi người để lại ít tiền cho người chủ tiệm trà.

Trên đường đi, Linh kể rằng thấy một số thi thể bị tuyết vùi lấp. Có người thì vẫn sống sót, thấy đoàn người đi qua thì kêu lên cầu cứu. Mọi người đào xới tuyết để lôi ông ra nhưng không ai dám ở lại với ông vì sợ bão tuyết lại ập đến. Linh đưa túi ngủ cho ông này để ông có thể nằm đợi trực thăng đến cứu.

Nhóm leo núi của Linh đang cứu một người đàn ông may mắn sống sót
Nhóm leo núi của Linh đang cứu một người đàn ông may mắn sống sót

Không nhớ bao nhiêu xác người 

“Tôi không nhớ là đã bước qua bao nhiêu xác người để đi về. Chỉ biết có những lúc 2-3 xác người nằm cạnh nhau úp mặt xuống tuyết. Lúc đi qua một cái hố sâu, một chàng trai trẻ đã chết nhưng mắt vẫn mở nằm ngay giữa đường. Tôi không dám bước qua xác anh ta để đi nhưng rồi bắt buộc phải làm vậy vì đó là con đường duy nhất” – Linh kể lại.

Xuống đến khu vực có trực thăng cứu hộ, Linh gặp lại một cô bạn người Trung Quốc, một trong 30 người xuống núi trước đó trong cơn bão. Cô gái người Trung Quốc này kể một nửa trong số người xuống núi trước đã chết vì không thể vượt qua cơn bão. Về đến làng Muktinath, Linh gặp lại cậu bạn người Indonesia, cả hai đều mừng rỡ vì bạn mình đã may mắn sống sót.

Trực thăng cứu hộ đang thực hiện nhiệm vụ của mình sau trận bão tuyết kinh hoàng
Trực thăng cứu hộ đang thực hiện nhiệm vụ của mình sau trận bão tuyết kinh hoàng

Đối diện với thần chết chỉ trong phút chốc, Linh vẫn còn bàng hoàng mỗi khi nhớ lại trận bão tuyết. Nhớ lại những người leo núi có số phận kém may mắn đã ngã xuống, cô xúc động chia sẻ trên Facebook rằng: “Tôi xin chia buồn cùng các nạn nhân xấu số đã ra đi. Mỗi người họ đến từ một vùng miền đất nước khác nhau. Chúng tôi không quen nhưng đã từng sẻ chia những miếng bánh, những ngụm nước và những câu chuyện cười. Và giờ, có những người tôi không bao giờ gặp lại”.

Nguồn: Internet